Úp đết ìn pho ^^!

12/5/2015 : Hello các tình yêu, ta là Đình nhi đây, kỳ thực đã quy ẩn giang hồ từ lâu =)) sau 2 năm ngụp lặn chỉ toàn đi đọc chùa nổi hứng quay lại xem nhà cũ bụi bặm cỡ nào rồi :D Lúc ta đi cũng không nói tiếng nào, thực xin lỗi a các vị tỷ tỷ muội muội trong nhà . Lần này quay lại muốn nói rằng ta lại tiêu dao tiếp đây, tuy nhiên ta có một vị tỷ tỷ  muốn tiếp quản nhà cửa dùm , hy vọng mọi  người chiếu cố aaaaa~

 


Bạo Quân, Ta Đến Từ Hiện Đại: Chương 178

Thay mặt chủ nhà, ta xin gửi lời chúc đến tất cả mọi người. Chúc các nàng và gia đình một năm mới An Khang, Thịnh Vượng, Vạn Sự Như Ý!

Rất mong nhận được sự ủng hộ nhiệt tình của các nàng trong năm Ất Mùi để ta làm xong bộ truyện này.

Ta hợp tác với monggiaiky.wordpress.com làm truyện Sư gia PK Huyện lệnh, mọi người nhớ sang ủng hộ ta nhé. Cảm ơn mọi người rất rất nhiều!

                                             Chương 178 Triệt Triệt và Thương Lan Lôi

 Edit : Phi Yến

Buổi trưa, mặt trời chói chang nhô lên cao, đại quân oai nghiêm của Thương Lan Lôi cuối cùng cũng xuất hiện ở bên ngoài thành Thương Châu. Lúc Thương Lan Lôi nhìn thấy dòng nước ngập tràn con hào bao quanh thành Thương Châu, khuôn mặt hắn tái mét, đầu óc choáng váng; nhưng khi nghe được tin toàn bộ đội quân tiên phong của hắn đã bị diệt sạch, hắn thật sự nổi điên, lập tức hạ lệnh cho quân lính nhanh chóng tìm cách vượt sông để đánh vào thành Thương Châu.

Đại quân của Thương Lan Lôi đóng ở bên ngoài thành, Thương Lan Lôi cưỡi ngựa đi trước, bên cạnh không có một ai đi theo. Nhìn dòng sông chảy xiết trước mặt, lại nhìn bức tường thành cao chót vót; rõ ràng là thành Thương Châu ở ngay trước mặt hắn nhưng lại không thể ung dung đặt chân vào bởi con sông chết tiệt kia đã trở thành rào cản.

Việc xảy ra đêm qua vẫn chưa giải quyết ổn thỏa, hôm nay lại bị cản đường ở nơi đây; mọi chuyện đều không suôn sẻ khiến hắn tức nghẹn lại không thể tìm người trút giận, hai mắt hắn đỏ ngầu, vẻ mặt u ám, hắn thề phải lôi được người đứng đằng sau mọi chuyện này ra băm thành vạn mảnh mới hả được oán giận trong lòng hắn.

Con bé Tuyết Nhi… tất cả mọi chuyện này là do con bé ấy làm sao? Vì sao phải làm vậy?

Vì sao muội muốn đối nghịch với ta? Muội và vị chủ tử kia có quan hệ thế nào?

Thương Lan Lôi nhìn thành Thương Châu ở phía xa xa, trong đầu suy nghĩ về chuyện của Thương Lan Tuyết…

“Đại tướng quân, đã lâu không gặp.” Từ phía bên trái của Thương Lan Lôi chợt vang lên một tiếng nói lạ.

Thương Lan Lôi đột nhiên xoay người, nhìn người đang đi đến, mặt nạ màu bạc đã che mất khuôn mặt thật của hắn chỉ để lộ một đôi mắt tím đẹp rực rỡ; khó khăn lắm hắn mới đè nén được oán giận trong lòng, giờ nhìn thấy người nọ, cơn giận lại bùng lên; hắn vỗ mạnh lên lưng ngựa, cả người bay lên, lao đến tấn công Hiên Viên Mặc Triệt.

Ánh mắt của Hiên Viên Mặc Triệt vẫn chăm chú nhìn hắn, thân thể hơi nghiêng đã tránh được một cú đánh mạnh mẽ của Thương Lan Lôi; tay áo bay bay, thân ảnh nhanh chóng ra tay đánh trả Thương Lan Lôi.

Thương Lan Lôi cũng chẳng chịu thua kém. Hắn ra tay rất mạnh, hơn nữa, với cơn giận đang bao trùm khắp người hắn, mỗi đòn mà hắn đánh ra đều hung ác thêm vài phần, chiêu nào chiêu nấy đều muốn đoạt mạng của Hiên Viên Mặc Triệt.

“Đại tướng quân cần gì phải tức giận như vậy!” Hiên Viên Mặc Triệt gặp chiêu phá chiêu, ra tay cũng chẳng nhẹ nhưng chỉ để ngăn cản đối phương mà thôi.

“Đừng phí lời! Hôm nay ngươi đến đây chẳng phải muốn nhìn bản tướng rơi vào tình cảnh bi đát hay sao? Cho dù bản tướng sống không thoải mái thì cũng chẳng để cho ngươi chê cười.” Thương Lan Lôi sa sầm mặt, trong lòng thầm nghĩ: rốt cuộc võ công của người này thuộc loại nào vậy? Nhìn thì giống Thủy hệ nhưng lại có điểm không giống, vì võ công thuộc Thủy hệ không có lực công kích mạnh mẽ như vậy. Là thuộc Hỏa hệ sao? Cũng không đúng, võ công thuộc Hỏa hệ sao lại có những chiêu thức giống Thủy hệ được chứ?

“Đại tướng quân, trong thành Thương Châu chỉ có bá tánh bình dân, ngươi cần gì phải làm mấy chuyện dọa người như thế? Tên Hoàng đế ngu ngốc kia không nói…”

“Câm miệng! Dù Hoàng thượng có làm gì sai thì người vẫn là Hoàng thượng. Thân là thần tử, bản tướng nguyện cống hiến sức lực vì người mà đi trấn áp bạo dân, như vậy thì có gì sai? Thân là con dân của Lệ Hoàng quốc thì phải phục tùng theo Hoàng thượng!” Thương Lan Lôi cắt ngang lời nói của Hiên Viên Mặc Triệt.

“Một vị Hoàng thượng không thể dùng lòng nhân ái để thống trị quốc gia mà muốn người khác phục tùng ư? Trong lúc bách tính khổ sở, lầm than vì đói rét thì Hoàng thượng ở trong cung lại cơm no rượu say, ăn chơi phè phỡn. Điều bách tính cần chính là một vị quân vương biết thương xót bọn họ, quan tâm đến cuộc sống ấm no của bọn họ chứ không cần một tên bạo quân chỉ biết hoang dâm vô độ!” Hiên Viên Mặc Triệt nghiêm mặt, lực đạo trên tay cũng mạnh hơn.

Thương Lan Lôi bị những lời nói của Hiên Viên Mặc Triệt làm cho chấn kinh, hắn lùi vài bước về phía sau, quát to: “Hoàng thượng chính là thiên tử, là bậc quân vương do Trời ban cho bách tính!”

“Ngu xuẩn!” Hiên Viên Mặc Triệt thấp giọng mắng, “Xem ra bản tọa đã nhìn lầm đại tướng quân rồi. Người ngu trung so với gã bạo quân kia còn đáng ghét hơn nhiều!”

“Thật ra ngươi là ai?” Trong nháy mắt, Thương Lan Lôi đã bị khí phách của người đối diện bủa vây, hắn chỉ biết đứng yên bất động.

“Ta là người như thế nào, đại tướng quân không xứng để biết. Hôm nay ta đến đây vốn muốn khuyên bảo ngươi, nhưng xem ra ngươi chỉ là một kẻ ngu trung mà thôi, bản tọa đã mất hết hứng thú với ngươi rồi. Thương Lan Lôi, nếu ngươi không chịu lui binh, vậy thì hãy ở đó mà chờ chết đi. Bản tọa đã nói hết lời rồi, muốn nghe hay không là tùy vào bản thân ngươi!” Hiên Viên Mặc Triệt vừa dứt lời, thân ảnh hắn đã biến mất.

Thương Lan Lôi vừa định đuổi theo thì bị thuộc hạ thân cận của mình ngăn lại: “Đại tướng quân, đại tướng quân, không hay rồi!”

Thương Lan Lôi đem tầm mắt thu lại, nhìn về phía tướng sĩ vừa chạy đến, cất giọng cáu gắt: “Chuyện gì!?”

“Số binh lính được Đại tướng quân phái đi Ngâm Phong Nhai đã bị diệt toàn bộ, ngoài ra, số binh lính đóng tại Ngũ Vong Sơn cũng đều…” Tên binh sĩ nơm nớp lo sợ nhìn Thương Lan Lôi, sắc mặt đại tướng quân hiện giờ rất u ám, rất khủng khiếp.

“Đã xảy ra chuyện gì?!” Thương Lan Lôi túm vạt áo tên binh sĩ, quát lớn: “Chủ tử! Chủ tử, chắc chắn là hắn! Là hắn! —— ”

“Tướng quân —— đại tướng quân ——” Thương Lan Lôi còn chưa tiêu hóa xong mấy đợt đả kích lại nhận được một tin tức khác… còn khiến hắn chấn động hơn.

“Cái gì, tam hoàng tử dẫn binh đến đây?” Thương Lan Lôi vừa nhìn thông báo do binh lính đưa đến vừa hỏi.

“Vâng, hiện giờ người đang ở trong lều chờ đại tướng quân!” Binh sĩ báo cáo.

“Đi!” Thương Lan Lôi xoay người lên ngựa, chạy vội chạy vàng về phía lều nghỉ…

Cách đó hơn trăm mét, Hiên Viên Mặc Triệt thản nhiên nhìn Thương Lan Lôi cưỡi ngựa rời đi, sự lạnh lùng trong đôi mắt tím dần dần tan biến…

“Chủ tử, bên phía Hàn Yên đã thuận lợi hoàn thành nhiệm vụ, việc này sẽ khiến Thương Lan Lôi khó trở mình.” Nét mặt Vưu Liễm Thanh lộ rõ vẻ hưng phấn, đi đến trước mặt Hiên Viên Mặc Triệt.

“Những chuyện cần làm, chúng ta đều làm xong cả rồi. Đi thôi!” Hiên Viên Mặc Triệt xoay người, đi dọc theo con hào bảo vệ thành.

Vưu Liễm Thanh đi bên cạnh Hiên Viên Mặc Triệt, hỏi: “Chủ tử, bước kế tiếp là chúng ta đi đến chỗ của Vương phi, phải không?”

“Ngươi truyền lệnh xuống phía dưới, trong vòng nửa ngày, mọi người phải rời khỏi thành Thương Châu.” Hiên Viên Mặc Triệt hạ lệnh.

“Sao lại đi? Thương Lan Lôi còn chưa đưa quân của hắn đi mà?” Vưu Liễm Thanh kinh ngạc nhìn Hiên Viên Mặc Triệt.

“Quân đội của Tam vương gia sắp đến đây rồi, chỉ khoảng nửa ngày nữa thôi.” Hiên Viên Mặc Triệt nâng mắt nhìn sắc trời, chỉ cần đại quân của Hiên Viên Linh Vũ vừa đến, nguy cơ của thành Thương Châu sẽ được xóa sạch. Đến lúc đó, cho dù Thương Lan Lôi không muốn lui binh cũng phải chịu thôi.

Nghĩ đến đây, Hiên Viên Mặc Triệt phì cười, hắn thầm nghĩ: Kỳ Phong, lần này ngươi làm quá rồi đấy!


Bạo Quân, Ta Đến Từ Hiện Đại: Chương 177

                                              Chương 177 Hắn có giận không?

 Edit : Phi Yến

Thương Lan Tuyết đưa tay đè mạnh lên yết hầu, lòng bàn tay có thể cảm nhận được sức nóng của Hỏa linh châu; sắc mặt lạnh lùng như có một tầng sương mỏng phủ lên; nét hung ác từ trong đáy mắt dần tràn ra, bao phủ khắp thân nàng; khí thế của nàng nhất thời tăng ào ào, không hề thua kém dáng vẻ hung ác của Hồ Ưng Hùng!

Hồ Ưng Hùng thét lớn một tiếng, thân ảnh hắn bay vút lên che đi khoảng trời đỏ rực, trong nháy mắt đã lao đến trước mặt Thương Lan Tuyết như một cơn sóng lớn ập vào bờ. Cùng lúc đó, vũ khí lừng danh của hắn – móc câu Tỏa hồn hồi, cũng vung lên.

Thương Lan Tuyết đối mặt với luồng khí thế mạnh mẽ đang ầm ầm lao đến bủa vây nàng, muốn tránh né thật chẳng dễ chút nào. Nàng chợt có ý nghĩ, thân ảnh của Hồ Ưng Hùng thật giống một con chim ưng mạnh mẽ… Một con chim ưng ư? Ha ha, vậy hãy xem thợ săn ta đây dùng cách nào để hạ gục con chim đó!

Song quyền đánh thẳng vào trước ngực nàng, một cỗ tanh nồng bắn ra khỏi miệng, song chưởng yếu ớt bị nhiễm huyết đỏ rực. Chỉ thấy màu hồng nhàn nhạt bao phủ quanh song chưởng đột nhiên chuyển thành màu đỏ tươi, trong đáy mắt nàng cũng dâng lên hai ngọn lửa lớn.

Trong đầu nàng chợt vang lên lời nhắc nhở của Thiện Ương: Vương phi, Nghịch hỏa chưởng của người hiện giờ đang bị nội lực ngăn lại nên không thể phát huy toàn bộ năng lực của nó. Thật ra cũng có một cách để Nghịch hỏa chưởng phát huy toàn bộ sức mạnh của nó, chính là… làm cho bản thân người bị thương, dùng máu của người để tăng uy lực của Nghịch hỏa chưởng; nhưng cách này sẽ làm tổn hại đến tính mạng của người, ít nhất cũng làm người giảm đi hai năm tuổi thọ! Nếu như chưa đến bước đường cùng thì không nên sử dụng cách này.

Thương Lan Tuyết cười khổ, xem ra chỉ có thể làm trái với lời dặn của Thiện Ương thôi, hai năm tuổi thọ ư?… Nếu bây giờ nàng chết đi, đừng nói là hai năm, ngay cả nửa khắc cũng chẳng còn quan trọng!

Hồ Ưng Hùng chỉ cảm thấy có luồng sáng màu hồng lướt qua trước mắt hắn, bầu trời đỏ rực phía sau lưng như bao trùm cả người hắn; nhưng lúc ánh sáng của mặt trời chiếu về phía Thương Lan Tuyết, vào thời điểm chạm phải luồng sáng đỏ rực đang bao quanh song chưởng của nàng, trong nháy mắt, ánh mặt trời đã hóa thành hư ảo.

Thương Lan Tuyết quát lớn: “Nghịch hỏa hàng thiên.” Chỉ thấy một luồng sáng đỏ đậm từ trong lòng bàn tay nàng bắn thẳng về phía Hồ Ưng Hùng, luồng sáng càng lúc càng lan rộng như muốn nuốt gọn hắn.

“A ——” Thân hình Hồ Ưng Hùng bị bắn lên giữa không trung, tiếng thét của hắn thảm thiết giống như bị lửa thiêu.

Diều hâu bị nướng? Thương Lan Tuyết hơi nhếch khóe miệng, đột nhiên thấy buồn cười vì thủ đoạn của mình; Hồ Ưng Hùng lơ lửng giữa không trung một chút rồi như diều đứt dây, rơi phịch xuống mặt đất, co giật vài cái rồi nằm im, hai mắt trợn trắng, chẳng biết sống chết ra sao.

Thương Lan Tuyết nâng bước đi về phía Hồ Ưng Hùng.

“A ——” Hồ Ưng Hùng đột nhiên nhảy dựng lên, lao đến đánh mạnh vào Thương Lan Tuyết.

Thương Lan Tuyết liếc nhìn móc câu Tỏa hồn hồi đang nằm trên mặt đất.

Thân ảnh Hồ Ưng Hùng đang lao đến đột ngột đứng khựng lại, móc câu  của hắn đâm xuyên qua nửa đầu, máu bắn ra tung tóe. Thân hình hắn nghiêng về phía trước rồi đổ ập xuống!

Thương Lan Tuyết nhìn cái móc câu cắm xuống mặt đất, lạnh lùng hừ một tiếng, một tay che ngực, cố gắng đứng thẳng. Nghịch hỏa chưởng mà nàng đánh ra đã phát huy toàn bộ công lực của nó nhưng bản thân nàng cũng bị cắn trả rất thảm; ngực nhức nhối khó chịu như có một luồng khí dồn nén không chịu tan. Xem ra đây mới chỉ là một phần nhỏ của hậu quả!

“Vương phi, Vương phi, người không sao chứ?” Minh Suất Kiệt vừa ra khỏi cánh rừng liền trông thấy Thương Lan Tuyết, hắn hoảng sợ nhìn máu tươi nhuốm khắp người nàng, vội vàng chạy đến.

Thương Lan Tuyết đưa mắt nhìn thi thể trên mặt đất, lại nhìn sang những vết thương trên người Minh Suất Kiệt, tuy vết thương khá nhiều nhưng không nghiêm trọng lắm, “Lần này phục kích rất thành công.”

“Vâng. Vương phi, tuy lần này chúng ta mất đi mấy huynh đệ, nhưng đội quân tiên phong của Thương Lan Lôi đã bị chúng ta tiêu diệt toàn bộ; hiện giờ bên chỗ đập chứa nước đã an toàn, chỉ đợi Vương phi ra lệnh liền cho nổ đập xả nước!” Minh Suất Kiệt đứng thẳng người, báo cáo tình hình với Thương Lan Tuyết.

“Vất vả cho mọi người quá. Nhiệm vụ của các ngươi đã hoàn thành rồi, ngươi và các huynh đệ còn lại ở lại đây nghỉ ngơi đi.” Thương Lan Tuyết dặn dò Minh Suất Kiệt.

“Vương phi, người bị thương không nhẹ, để thuộc hạ đi tìm Thiện Ương…” Minh Suất Kiệt không dám nhìn thẳng vào Thương Lan Tuyết vì bộ quần áo màu trắng trên người nàng đã bị máu nhuộm đỏ.

“Ta không sao.” Thương Lan Tuyết đi lướt qua Minh Suất Kiệt, một lần nữa đưa mắt nhìn xung quanh, chỉ thấy trên mặt đất, nơi nơi đều là thi thể ngổn ngang…

Minh Suất Kiệt thấy Thương Lan Tuyết đi về phía đập chứa nước cũ liền vội vàng đi theo sau nàng…

Trữ Liễu Túc vừa thấy Thương Lan Tuyết xuất hiện thì nhảy dựng lên vì kinh ngạc; nàng ta tự trách bản thân không thể đi theo bên cạnh Thương Lan Tuyết để bảo vệ nàng, đồng thời mắng cho Minh Suất Kiệt một trận, sau đó còn tuyên bố… từ giờ trở đi sẽ không rời Thương Lan Tuyết nửa bước.

Thương Lan Tuyết vẫn thản nhiên cười cười nhìn Trữ Liễu Túc đang nổi giận, “Liễu Túc, đến lúc cho nổ đập chứa nước rồi .”

“Vương phi, thuộc hạ đã dặn dò mọi người rồi, người cứ ngồi nghỉ đi, để thuộc hạ đi tìm Thiện Ương.” Trữ Liễu Túc đỡ Thương Lan Tuyết ngồi xuống một tảng đá, nói xong liền xoay người đi.

Thương Lan Tuyết kéo ống tay áo Trữ Liễu Túc lại,  “Liễu Túc.”

Thân thể Trữ Liễu Túc cứng ngắc. Lúc nàng ta vừa xoay người lại thì thân thể Thương Lan Tuyết cũng từ từ gục xuống, nàng ta vội vàng ôm lấy nàng, “Vương phi, Vương phi? …”

“Liễu Túc, ngươi ồn ào quá!” Thương Lan Tuyết tựa vào truớc ngực Trữ Liễu Túc, nói khẽ.

“Vương phi, người đừng nói nữa, hãy nghỉ một lúc đi.” Trữ Liễu Túc nghiêm mặt, quay sang quát Minh Suất Kiệt: “Đi tìm Thiện Ương, nhanh lên!”

Minh Suất Kiệt bị Trữ Liễu Túc quát cho, không dám chần chừ nữa, hắn ba chân bốn cẳng chạy đi tìm Thiện Ương.

Sắc mặt Thương Lan Tuyết lúc này đã trắng bệch, hơi thở yếu ớt, nàng hỏi khẽ, “Hắn có giận không? …”

“Chủ tử à? Tất nhiên là người rất tức giận. Vương phi bị thương là do chúng ta bảo vệ người không tốt, chắc chắn chủ tử sẽ nổi cơn thịnh nộ.” Trữ Liễu Túc đáp.

“Vậy thì cứ để hắn giận đi.” Thương Lan Tuyết gật đầu, chậm rãi mở mắt nhìn bầu trời trong xanh trước mặt…


Bạo Quân, Ta Đến Từ Hiện Đại: Chương 176

                          Chương 176  Cô gái nhỏ, xem ngươi có thể cầm cự được bao lâu !

 

Edit : Phi Yến

Nhóm người của Thương Lan Tuyết chỉ vẻn vẹn có mười lăm người, cách đập chứa nước cũ khoảng một dặm, bọn họ đang ẩn mình trong đám cỏ lau chờ đợi đội quân tiên phong của Thương Lan Lôi.

Đợt tấn công đầu tiên, bên Thương Lan Tuyết bắn chết được gần năm mươi người, sau đó là một trận hỗn chiến, võ công của Minh Hoàn Tứ Kiệt không kém, bên phía đối phương cũng không tệ.

Thấy hai bên bị thương cũng ngang ngửa nhau, Thương Lan Tuyết dùng Nghịch Hỏa Chưởng liên  tục cùng với sự giúp đỡ của Minh Hoàn Tứ Kiệt, số người bên quân địch lại giảm xuống khá đáng kể.

Đội tiên phong của Thương Lan Lôi, từ tám mươi người, chỉ trong chớp mắt đã chết hơn một nửa, nhưng bên phía Thương Lan Tuyết cũng chỉ còn có năm, sáu người.

Thương Lan Tuyết nhìn xung quanh đánh giá, ở giữa có bốn người võ công cũng khá được, nhưng ở ngay chính giữa đám quân tiên phong có một tên cực kỳ giỏi, có thể nói, một nửa thuộc hạ của Thương Lan Tuyết đều do hắn giết chết.

Thương Lan Tuyết thu lại tầm nhìn, nàng nháy mắt với Minh Suất Kiệt, miệng ngậm ống trúc, hướng về phía con mồi đã xác định mà bắn.

“Hưu —— ”

Hắn nhanh chóng xoay người, tránh được phi tiêu của Thương Lan Tuyết.

Ánh mắt uy hiếp của hắn bắn thẳng về phía nàng.

Thấy vậy, Thương Lan Tuyết quay đầu bỏ chạy thật nhanh, vượt qua vài người, nàng nhảy vọt lên túm lấy một cành cây đang rủ xuống, thân mình đu đưa vài cái rồi nhảy hẳn lên trên thân cây.

Ánh mắt người nọ như bắn ra tia sáng, trên mặt hắn lộ vẻ thích thú, phấn khích giống như đang lúc nắng hạn lâu ngày mà gặp được một cơn mưa rào vậy, hắn quay về phía sau, quát to, “Để ta xử lý nàng ta !”

“Ưng Hùng, Ưng Hùng !!” Đám người kia điên cuồng gào thét, chỉ tiếc là người nọ đã đuổi theo Thương Lan Tuyết đi xa.

Thương Lan Tuyết chạy phía trước, trong tai nghe thấy tiếng gió từ phía sau thổi đến mang theo tiếng bước chân rất nhẹ, khóe miệng nàng hơi nhếch lên, giờ nàng đang dùng cách Khương Thái Công đi câu cá, đợi con cá tự nguyện cắn câu. (Khương Thái Công đi câu cá: nhắc đến điển tích “Câu cá chờ thời” của Khương Tử Nha, cho mọi người thấy được đức tính kiên nhẫn của người làm việc lớn.)

Cách làm hiện giờ của Thương Lan Tuyết cũng dựa vào đạo lý này, nàng dụ cho từng người rời đi, sau đó giải quyết nhanh chóng, chỉ có biện pháp đó mới có thể lấy ít thắng nhiều, nếu cứ miễn cưỡng liều mạng, phần thua chắc chắn thuộc về bọn nàng.

Từ phía sau, Hồ Ưng Hùng nhìn bóng dáng nhỏ nhắn xinh xắn ở trước mặt, trong ánh mắt hắn lóe lên tia khát máu, tay cầm một nắm phi tiêu cố gắng phóng về phía trước, như muốn đem Thương Lan Tuyết bắn rơi khỏi cái cây.

Khi Hồ Ưng Hùng quay ra sau rút thêm phi tiêu thì thấy phi tiêu đã hết sạch, đưa mắt nhìn lại, thấy bên kia Thương Lan Tuyết đang phóng một nắm vật gì đó, tiếng động rất nhẹ mà cũng rất sắc bén, từng cái một phóng tới khiến cho cành cây dưới chân hắn bị đâm thủng lỗ chỗ.

Phía trước là vách núi dựng đứng, đột nhiên Thương Lan Tuyết xoay người, đợi đến khoảng cách vừa đủ, nàng lao thẳng vào Hồ Ưng Hùng, nàng muốn đánh nhanh thắng nhanh nên ra tay cực kỳ hung ác để cho đối phương không thể đánh trả.

Hồ Ưng Hùng là một tên lính dưới trướng Thương Lan Lôi, võ công khá cao, tính tình lại rất hiếu chiến, hắn thường xuyên phớt lờ kỷ luật, chỉ cần là con mồi hắn coi trọng, dù phải liều chết hắn cũng quyết không buông tha, chính vì vậy, dù võ công vô cùng giỏi nhưng hắn cũng chỉ được làm cái chức tiểu đội trưởng mà thôi.

Đòn tấn công của Thương Lan Tuyết khiến cho Hồ Ưng Hùng càng hăng máu; hơn nữa, vị trí nơi này vô cùng nguy hiểm, căng thẳng và kích thích không có gì sánh bằng; sự hưng phấn như một ngọn lửa bốc cao, Hồ Ưng Hùng mặc kệ cái nhiệm vụ khỉ gió gì đó, trong đầu hắn chỉ có quyết tâm phải giết bằng được cô gái kia.

Đối với việc đánh nhau tay đôi, Thương Lan Tuyết không có một chiến thuật nào cả, trong đầu nàng chỉ có một suy nghĩ, không phải đối phương chết thì chính là nàng chết, trừ con đường đó ra, không còn sự lựa chọn nào khác, nàng làm vậy vì không muốn cho đối phương con đường sống, khiến hắn chết vì bị kích thích !

Một luồng sáng màu đỏ bao quanh hai nắm đấm của Thương Lan Tuyết. Giữa không trung, Nghịch Hỏa Chưởng lao thẳng vào Hồ Ưng Hùng, ngoài thân thể mảnh khảnh của nàng đối diện với thân hình vạm vỡ của Hồ Ưng Hùng, ngay cả một ngọn gió lạc cũng không xen vào được.

Thân ảnh hai người giống như hai tia chớp biến hóa khôn lường; một bên liên tục nhảy lên vách đá né tránh, một bên vừa tấn công vừa phòng thủ. Thân ảnh hai người lúc cao lúc thấp, có đôi lúc Thương Lan Tuyết rơi vào tình thế vô cùng nguy hiểm nhưng Hồ Ưng Hùng kia vẫn không chiếm được một chút lợi thế. Hiện giờ hai người bọn họ đều đứng trên vách núi chênh vênh, người nào hành động chậm hơn, phản ứng kém nhanh nhẹn hơn sẽ bị đối phương giết chết trong nháy mắt, hoặc là sẽ rơi từ nơi vách núi cao vạn trượng, thịt nát xương tan!

Tốc độ tấn công cũng như phòng thủ của bọn họ đều rất nhanh, ai cũng muốn nắm lấy cơ hội trước mắt để nhanh chóng hạ gục đối thủ nhưng luôn bị đối thủ giảo hoạt dùng đủ loại phương thức để tránh né, cuối cùng lại rơi về thế cân bằng.

Quyền thuật vung loạn xạ, thân ảnh biến ảo quỷ dị, kỹ xảo tránh né cao siêu… tất cả đều được bọn họ gắng sức tận dụng.

Giá như lúc này có người được chứng kiến trận đấu tay đôi giữa bọn họ, chắc chắn người đó phải buột miệng khen ngợi sự nhạy bén, trí thông minh của hai người bọn họ. Nếu bọn họ có thể ghép thành một đội, vậy thì sức mạnh của bọn họ sẽ được phát huy đến tột cùng.

Thì ra trận quyết đấu trong rừng mưa lại có hiệu quả kích thích thị giác như vậy.

Tuy nhiên, sức người chỉ có hạn. Dù liên tục tránh né, đánh trả nhưng thể lực và tinh lực đã hao tốn quá nhiều. Động tác dù nhanh nhẹn đến mấy, nhưng khi thể lực đã dần cạn kiệt thì cũng trở nên chậm chạp hơn; phản ứng có thần tốc đến mấy thì cũng sẽ chậm chạp vì mệt mỏi; dù kỹ thuật phóng phi tiêu có chuẩn xác đến mấy, một khi tinh lực không còn, tỉ lệ phóng trúng mục tiêu cũng giảm xuống. Bọn họ bắt đầu không chạy nổi, không nhảy nổi, cũng không còn khả năng tránh né, thân thể gần như bất động, ngay cả bàn tay cũng không sức để mà nắm chặt.

Vào thời điểm này, ai có thể kiên trì đến phút cuối cùng, người đó chính là người chiến thắng.

“Cô gái nhỏ! Để xem ngươi còn cầm cự được bao lâu!” Trong lúc ấy, một tiếng rống to bắn ra từ miệng Hồ Ưng Hùng, lời đe dọa của tử thần đã phát ra. Trong khoảnh khắc ấy, đôi mắt hung dữ của hắn chợt lóe lên chút hoảng loạn, dòng máu trong cơ thể hắn đang rít gào: giết chết nữ nhân này, giết chết nữ nhân này! Hồ Ưng Hùng đang chìm trong cơn điên loạn, mất đi lý trí, không thể khống chế bản tính thích tàn sát của chính mình!

Thương Lan Tuyết không thể ngờ bên cạnh Thương Lan Lôi lại có một cao thủ như vậy. Bọn họ đánh đã hơn nghìn chiêu nhưng nàng vẫn không chiếm được thế thượng phong; trái lại, thân thủ của Hồ Ưng Hùng càng lúc càng nhanh, mỗi một chiêu về sau càng lúc càng sắc bén hơn, ngay cả quyền phong thổi qua cũng đủ để gây ra vết thương cho đối thủ.

Đối phó với loại người như vậy, ngoại trừ việc lấy sức mạnh và mạo hiểm để khắc chế, không còn cách nào khác.


Bạo Quân, Ta Đến Từ Hiện Đại : Chương 175

                                   Chương 175  Trận đánh này nhất định phải thắng !

 Edit : Phi Yến

Tại kinh đô của nước Lệ Hoàng.

“Hắt xì —— ”

“Vương gia, tối hôm qua người không ngủ được ạ ?” Lưu Đại, quản gia của Bắc vương phủ, nhìn chủ tử Y Kỳ Phong đang ngồi trước bàn.

Y Kỳ Phong đưa tay xoa mũi, hỏi : “Lưu Đại, thư từ Thương Châu đã đến chưa ?”

“Dạ rồi, vừa nhận được lúc sáng sớm nay.” Lưu Đại vừa trả lời vừa đem thư đưa cho Y Kỳ Phong.

Y Kỳ Phong khịt khịt mũi nhưng vẫn thấy ngứa, triệu chứng này không giống như bị cảm, đành thầm mắng người nào đó ngày hôm qua dám nói xấu sau lưng hắn. Sau khi xem kỹ nội dung trong thư, hắn đứng lên, “Lưu Đại, đi chuẩn bị lễ phục ngay cho ta, ta phải vào cung gặp hoàng thượng.”

“Dạ, Vương gia.” Lưu Đại đáp lời, hắn kêu người đem quần áo vào phòng để Y Kỳ Phong thay đồ, vào cung.

Y Kỳ Phong nhìn lá thư trong tay một lần nữa, đôi mắt phượng hơi híp lại, cười thầm, “Xem ra ta sắp được rời khỏi kinh thành rồi, ha ha ——”

Thành Thương Châu.

“Vương phi, có người đem thư của chủ tử đến, trưa nay đại quân Thương Lan sẽ đến thành Thương Châu.” Trữ Liễu Túc đem thư đặt vào trong tay Thương Lan Tuyết rồi đứng sang một bên đợi lệnh.

“Liễu Túc, cho người chuẩn bị xả nước, nhớ canh chừng thời gian, đừng để sớm quá cũng đừng để trễ quá.” Thương Lan Tuyết dặn dò.

“Dạ, thuộc hạ đã nhớ rõ.” Trữ Liễu Túc đáp lời.

“Chúng ta chỉ có thể làm được đến đây thôi …, có lẽ sẽ có người đến chỗ đập chứa nước đấy.” Thương Lan Tuyết đoán Thương Lan Lôi chắc chắn sẽ phái người đến thành Thương Châu trước để thăm dò tình hình, nàng có thể nghĩ ra chuyện này, sao Thương Lan Lôi lại không thể.

“Theo ý của Vương phi, còn có những người khác đến đập chứa nước ?” Trữ Liễu Túc nhíu mày.

“Chắc chắn sẽ đến, không lâu nữa đâu.” Thương Lan Tuyết liếc nhìn bầu trời, Thương Lan Lôi định chiếm lấy đập chứa nước trong vòng một canh giờ sao. Nghĩ đến đây, nét mặt Thương Lan Tuyết hơi thay đổi, “Liễu Túc, ta giao cho ngươi toàn quyền xử lý việc xả nước.”

“Vương phi, người định một mình đối đầu với bọn họ sao ? Không được, thuộc hạ không đồng ý, việc xả nước thuộc hạ sẽ giao cho Thiện Ương.” Trữ Liễu Túc sao có thể để cho Thương Lan Tuyết tiếp tục mạo hiểm một mình được.

“Không được, việc này phải do chính ngươi xử lý, võ công của Thiện Ương không bằng ngươi, ta rất lo.” Thương Lan Tuyết ngăn cản Trữ Liễu Túc.

“Nhưng mà Vương phi…” Trữ Liễu Túc vẫn không yên tâm.

“Được rồi, ta sẽ dẫn theo Minh Hoàn Tứ Kiệt, hơn nữa ở đây cũng đủ người để đối phó với bọn họ rồi. Tuy Trân Minh vẫn chưa khỏe hẳn nhưng đối với việc sắp xếp người nào làm việc gì thì hắn rất giỏi.” Doãn Trân Minh vốn có tài trong việc phân công thuộc hạ đúng việc, đúng nơi, đúng lúc.

“Vậy … Được rồi.” Trữ Liễu Túc đành phải gật đầu chấp nhận, nàng ta nhìn Thương Lan Tuyết, nói : “Vậy Vương phi phải thật cẩn thận nhé, thuộc hạ đi gọi Minh Hoàn Tứ Kiệt ngay.”

“Ừ.” Thương Lan Tuyết đáp lời, nhiệm vụ xả nước vô cùng quan trọng, sao nàng có thể giao cho người chỉ biết vài chiêu cơ bản như Thiện Ương làm được, cho dù là Minh Hoàn Tứ Kiệt, nàng vẫn có chút do dự; trong số những người bên cạnh nàng, chỉ có Trữ Liễu Túc mới có đủ khả năng làm nhiệm vụ này, và cũng chỉ có nàng ta mới có thể làm nàng yên tâm.

Không có Trữ Liễu Túc ở bên cạnh, lúc đi xử lý những người kia sẽ bị vướng tay vướng chân một chút, nhưng với năng lực của nàng, chỉ cần chuẩn bị tốt một chút là được.

Chỉ trong một khoảng thời gian ngắn, Trữ Liễu Túc đã dẫn Minh Hoàn Tứ Kiệt đến, nàng ta cứ dặn đi dặn lại, sợ rằng Minh Hoàn Tứ Kiệt không bảo vệ tốt cho Vương phi, khó khăn lắm Thương Lan Tuyết mới đuổi được Trữ Liễu Túc chạy về phía đập chứa nước.

Sau khi Trữ Liễu Túc rời khỏi, Thương Lan Tuyết dẫn theo Minh Hoàn Tứ Kiệt và mười thuộc hạ đi về phía đập chứa nước, mai phục tại con đường huyết mạch.

Trời đã sáng trắng, cách buổi trưa chỉ khoảng hai canh giờ, Thương Lan Tuyết ẩn mình trong đám cỏ lau đong đưa chờ đợi.

Tranh thủ lúc rảnh rỗi, Thương Lan Tuyết làm một ít phi tiêu bằng trúc, đưa cho Minh Hoàn Tứ Kiệt để bọn họ phân phát cho những người khác.

Minh Hoàn Tứ Kiệt ngơ ngác nhìn đống phi tiêu trong tay, Minh Tiểu Kiệt hỏi Thương Lan Tuyết : “Vương phi, cái này dùng để làm gì vậy ?”

“Giết người.” Thương Lan Tuyết trả lời.

“Giết người ?” Minh Tiểu Kiệt ngạc nhiên hỏi lại.

“Ám khí các ngươi dùng đều làm từ sắt hoặc bạc, dưới ánh mặt trời sẽ phát ra ánh sáng; phi tiêu bằng trúc sẽ không như vậy, ta nghĩ với năng lực của các ngươi, mấy cái phi tiêu bằng trúc này cũng đủ để đoạt mệnh kẻ khác rồi.” Thương Lan Tuyết bẻ một đoạn trúc nhỏ, một đầu đưa lên trước miệng, ở đầu kia … nàng để một cái phi tiêu nhỏ vào trong, dùng sức thổi một cái, chiếc phi tiêu như một mũi tên nhỏ bay vọt ra rất nhanh, khó có thể bắt được.

Minh Hoàn Tứ Kiệt cùng với mọi người nhìn thấy, tất cả đều phát ra tiếng hít vào, Minh Tiểu Kiệt khen : “Vương phi chu đáo quá, chỉ là không biết đại tướng quân Thương Lan Lôi phái bao nhiêu người đi tiên phong, thuộc hạ rất mong được thử sức.”

“Người đi tiên phong không ít cũng không nhiều, khoảng từ năm mươi đến một trăm người thôi.” Thương Lan Tuyết nói.

“Dạ.” Minh Tiểu Kiệt đáp lời, vẻ sùng bái tràn đầy khuôn mặt non nớt : “Vương phi, người biết thật nhiều.”

Thương Lan Tuyết giơ tay ra hiệu bảo họ im lặng.

Minh Suất Kiệt áp tai lên mặt đất nghe ngóng một lúc rồi đứng dậy đi đến bên cạnh Thương Lan Tuyết, đưa tay lên tạo hình số tám.

Thương Lan Tuyết hiểu, ý của Minh Suất Kiệt là có khoảng tám mươi người.

Đã biết lực lượng đối thủ, nhìn lại bên mình chỉ có mười lăm người. Ngoài nàng và Minh Suất Kiệt, võ công của những người còn lại chỉ ở mức trung bình. Nếu không thể thắng nhờ đánh bất ngờ, trận chiến này sẽ khiến bọn họ vất vả vô cùng.

Nhìn ống trúc và phi tiêu trong tay, ánh mắt Thương Lan Tuyết lạnh lùng hẳn, quay sang nhìn Minh Suất Kiệt, nàng nháy mắt ra hiệu.

Minh Suất Kiệt đưa tay hướng về phía trước, nhóm người đang ẩn mình trong đám cỏ lau đồng loạt đem ống trúc và phi tiêu chuẩn bị sẵn sàng, chỉ chờ nhóm quân tiên phong của Thương Lan quân đến !

Khoảng cách càng lúc càng gần, thậm chí Thương Lan Tuyết có thể cảm giác được đám cỏ lau xung quanh bọn họ đong đưa càng lúc càng nhanh, xen lẫn vào đó là tiếng những bước chân, số người không ít và đều là những người tài giỏi, xem ra Thương Lan Lôi cũng chọn đập chứa nước cũ này rồi !

Thương Lan Tuyết nắm chặt ống trúc trong tay, trận đánh này nhất định phải thắng !


Bạo Quân, Ta Đến Từ Hiện Đại : Chương 174

                                        Chương 174  Chủ tử mới là người đáng sợ nhất !

 Edit : Phi Yến

 

          Ngũ Vong sơn

 

          “Hàn Yên, vết thương của ngươi không sao chứ ?” Vưu Liễm Thanh nhìn Mộ Hàn Yên đang đứng bên cạnh Hiên Viên Mặc Triệt.

 

          Gương mặt xinh đẹp của Mộ Hàn Yên lộ rõ vẻ lạnh lùng, ánh mắt sắc bén quét qua Vưu Liễm Thanh rồi nhìn về phía Hiên Viên Mặc Triệt, “Chủ tử, Thương Lan quân đã cải trang xong, đang chờ lệnh, chắn chắn trưa nay sẽ đến thành Thương Châu.”

 

          “Thương Lan Lôi không hổ là đệ nhất võ tướng của Lịch Hoàng quốc.” Ánh mắt Hiên Viên Mặc Triệt chậm rãi nhìn về phía Mộ Hàn Yên, trên miếng băng vải nằm dưới mặt đất có thể thấy rõ một chút máu chảy ra, “Ta mới thành lập một nhóm tên Thập Nhị Địa Sát, giao cho ngươi chỉ huy.”

 

          “Vâng.” Mộ Hàn Yên nhận mệnh lệnh xong liền rời khỏi.

 

          Vưu Liễm Thanh nhướng mày, nhìn bóng dáng Mộ Hàn Yên ở phía xa, khẽ nói : “Hàn Yên quá bướng bỉnh.”

 

          “Như vậy không tốt sao ?” Hiên Viên Mặc Triệt thắc mắc.

 

          “Chủ tử, người thật sự không hiểu chút gì về nữ nhân cả.” Vưu Liễm Thanh than thở, lại nhún nhún vai, bộ dạng muốn nói “Người còn nhỏ quá”.

 

          Hiên Viên Mặc Triệt cũng chẳng thèm để ý, chỉ nói : “Quay về thành.”

 

          “Chủ tử, chúng ta cứ như vậy mà quay về ? Không cần làm gì à ?” Vưu Liễm Thanh ngạc nhiên nhìn Hiên Viên Mặc Triệt.

 

          “Chuyện gì cần chúng ta làm đều đã làm rồi, bây giờ chỉ đợi Hàn Yên và Vương phi thôi.” Hiên Viên Mặc Triệt thoải mái nói.

 

          “A ?” Vưu Liễm Thanh mặt mày bí xị, oán giận nói : “Chủ tử, tốt xấu gì chúng ta cũng là nam nhân, sao có thể để cho nữ nhân nổi trội hơn được ?”

 

          “Nếu ngươi thấy mình quá rảnh rỗi, vậy thì ngươi đi giúp Hàn Yên đi.” Hiên Viên Mặc Triệt phất tay áo, xoay người, đi về phía chân núi.

 

         “Chủ tử đừng có nhỏ mọn như vậy, thuộc hạ nói không đúng sao ? Bên phía Hàn Yên có Thập Nhị Địa Sát đã là dư dả rồi, không cần thuộc hạ đến làm gì.” Vưu Liễm Thanh cười ngây ngô đi theo Hiên Viên Mặc Triệt, “Nhưng bên phía Vương phi thật sự không cần phái thêm người đến giúp sao ạ ?”

 

          “So với Hàn Yên, Tuyết nhi còn đáng sợ hơn ba phần, ngươi thật sự muốn đến giúp Tuyết nhi ?” Hiên Viên Mặc Triệt cười cười, ghé sát vào mặt Vưu Liễm Thanh.

 

          Vưu Liễm Thanh ngạc nhiên, vội vàng lùi ra sau vài bước, lắc đầu lia lịa : “Quên đi, thuộc hạ chỉ đi theo chủ tử thôi.” Hừ, tưởng mình không biết sao, Vương phi đúng là đáng sợ thật nhưng chủ tử còn đáng sợ hơn. Đi theo bình giấm chua lớn thế này, không cẩn thận sẽ mang vạ ngay. Thật là đáng xấu hổ nha !

 

          “Vậy ngươi còn phàn nàn cái gì ?” Hiên Viên Mặc Triệt đứng thẳng người, tiếp tục đi về phía trước.

 

          Vưu Liễm Thanh thở dài nói: “Chủ tử, thuộc hạ vẫn nghĩ người còn nhỏ, nhưng giờ mới nhận ra người đã trưởng thành, quả nhiên thời gian làm cho con người già đi.”

 

          Hiên Viên Mặc Triệt bỗng dưng dừng bước, ánh mắt ngơ ngác nhìn chằm chằm Vưu Liễm Thanh.

 

          Vưu Liễm Thanh bị nhìn đến nỗi đổ mồ hôi lạnh, toàn thân run rẩy, đành cười giả lả : “Ha hả, chủ tử, cũng không còn sớm, chúng ta nhanh chóng quay về thành đi, nếu chậm trễ sẽ đánh mất cơ hội tốt, ha hả …”

 

          Hiên Viên Mặc Triệt vẫn nhìn chằm chằm Vưu Liễm Thanh.

 

          Vẻ mặt Vưu Liễm Thanh căng thẳng, thân hình lung lay như muốn ngã.

 

          “Đi thôi.” Hiên Viên Mặc Triệt đột nhiên xoay người.

 

          Vưu Liễm Thanh như thoát khỏi cơn ác mộng, cũng không dám … nói thêm lời nào, chỉ lẳng lặng đi theo sát Hiên Viên Mặc Triệt, chủ tử mới là người đáng sợ nhất !!

 

          Tại doanh trại của Thương Lan quân.

 

          “Đại tướng quân, toàn thể tướng sĩ đều có mặt, xin đại tướng quân nói vài lời với mọi người.”

 

          Thương Lan Lôi đứng trên đài cao, nhìn xuống binh sĩ phía dưới, cao giọng nói: “Các vị tướng sĩ, lần này chúng ta đến đây là để giải cứu thành Thương Châu khỏi nguy hiểm, chưa chiếm được thành Thương Châu, chúng ta không thể quay về kinh thành. Gần đến Tết rồi, hẳn là các huynh đệ đều nhớ nhà, nhớ cha mẹ, nhớ vợ con !”

 

          “Đúng vậy, tướng quân, chúng ta muốn về nhà, muốn ôm nữ nhân ngủ !” Trên mặt đất vang lên tiếng hô to.

 

          “Được ! Chỉ cần ngày mai đánh hạ được thành Thương Châu, các huynh đệ đều có thể quay về kinh, về với gia đình ! Nhưng nếu ngày mai không chiếm được thành Thương Châu, các ngươi phải ở lại thêm nhiều ngày nữa ! Hiểu rõ rồi chứ ?!” Thương Lan Lôi vung tay hô to.

 

          “Rõ ! Đại tướng quân !” Sĩ khí của binh lính tăng vọt, tất cả đều lộ rõ vẻ hăng hái.

 

          Thương Lan Lôi nhìn quanh bốn phía, khuôn mặt cương nghị trầm xuống, hắn đội mũ, bước xuống khỏi đài cao, hô : “Đi ! Tiến về thành Thương Châu !”

 

          ” Rõ ! Đại tướng quân !” Trong tiếng hô vang, đại quân của Thương Lan Lôi xuất phát, lá cờ chiến tung bay trong gió, tiến thẳng về đích đến —— thành Thương Châu !

 

          Thành Thương Châu, đập chứa nước cũ.

 

          Bình minh đang dần đến.

 

          Trữ Liễu Túc vọt tới trước mặt Thương Lan Tuyết, cung kính nói: “Vương phi, đã thành công.”

 

          “Tốt, bảo bọn họ canh chừng kỹ miệng cống.” Thương Lan Tuyết dặn.

 

          “Dạ.” Trữ Liễu Túc nhận mệnh lệnh, nhìn Thương Lan Tuyết, ngập ngừng hỏi : “Vương phi, hình như người còn lo lắng chuyện gì thì phải ?”

 

          Thương Lan Tuyết quay sang nhìn Trữ Liễu Túc, không ngờ chút lo lắng trong lòng lại bị Trữ Liễu Túc dễ dàng nhìn ra như thế, “Ừ, đúng là ta có chút lo lắng.”

 

          “Vương phi đang nghĩ đến Thương Lan quân ? ” Trữ Liễu Túc suy đoán.

 

          Thương Lan Tuyết lắc đầu, nhìn bầu trời, hơi cau mày, nói : “Không phải.”

 

          “Vậy là lo lắng cho chủ tử ?” Trữ Liễu Túc lại hỏi.

 

          “Không biết.” Thương Lan Tuyết vẫn lắc đầu.

 

          Trữ Liễu Túc thấy Thương Lan Tuyết không muốn nói, lại thêm thời gian cũng không còn nhiều, đành xin cáo lui đi giải quyết việc bên đập chứa nước trước.

 

          Thương Lan Tuyết đứng ở nơi cao nhất của đập chứa nước cũ, nhìn về phía Ngũ Vong Sơn …

 

          Theo dự tính của nàng, Hiên Viên Mặc Triệt sắp đến rồi, còn Thương Lan Lôi có lẽ trưa nay sẽ đến nơi, bây giờ mọi chuyện nàng có thể làm đều đã làm xong hết, chỉ cần chờ xem thắng lợi cuối cùng thôi.

 

          Không biết Hiên Viên Mặc Triệt định đối phó với đại quân của Thương Lan Lôi như thế nào, Thương Lan Tuyết chỉ có thể đem Thương Lan quân ngăn lại ở ngoài thành Thương Châu, nhưng đây cũng chỉ là cách kéo dài thời gian, nếu Thương Lan Lôi nhất quyết đánh bằng được thành Thương Châu, chỗ nước ngập ấy sớm muộn gì cũng bị tát cạn, thành Thương Châu vẫn sẽ bị đại quân của Thương Lan Lôi san bằng.  

 

          Triệt, ngươi định làm thế nào để ép Thương Lan Lôi lui binh, không đánh thành Thương Châu nữa ?

 


Bạo Quân, Ta Đến Từ Hiện Đại : Chương 173

                                         Chương 173  Đừng nói xấu sau lưng người khác

 

Edit : Phi Yến

Trữ Liễu Túc nhìn con sông, nói rằng: “Chỉ là một con sông a !”

Thương Lan Tuyết đáp: “Đúng vậy, chỉ là một con sông, nhưng cũng đủ để cho Thương Lan quân không vào thành Thương Châu được !”

Trữ Liễu Túc nhìn dòng nước chảy xiết, cái hiểu cái không, cuối cùng đành phải mặc kệ vấn đề này.

Thương Lan Tuyết thấy Trữ Liễu Túc cứ nhíu chặt lông mày, nàng thầm thở dài, giải thích : “Phía sau đập nước chính là đầu nguồn, tuy dòng nước ở nơi này chảy mạnh, nhưng tiếc là phía đầu nguồn đã bị chặn lại, nên dòng nước chỉ quanh quẩn ở tại đây, không thể nào chảy sang nơi khác được.”

“Ừ.” Trữ Liễu Túc lại nhìn về phía dòng nước, đúng như lời Thương Lan Tuyết nói, cho dù dòng nước có chuyển động nhưng luôn luôn dừng lại ở một chỗ, giống như một vũng nước đọng, chỉ có thể ở yên một chỗ. “Cuối cùng thuộc hạ cũng hiểu rồi, chỉ cần phá vỡ bức tường chắn kia, như vậy nước ở đầu nguồn sẽ chảy vào trong sông, nước không dừng ở một chỗ mà sẽ chảy theo con sông bảo vệ thành.”

Thương Lan Tuyết cười, nói: “Đúng vậy, nhưng mục đích của chúng ta không chỉ là khơi thông dòng chảy, mà là làm cho mực nước trong con sông bảo vệ thành dâng lên cao, để cho quân đội của Thương Lan chỉ có thể đứng bên bờ sông mà nhìn, nhưng không có cách nào tiến vào thành dù chỉ là nửa bước.”

“Vương phi, vì sao không dùng đập chứa nước mới ? Thuộc hạ nghĩ dùng đập chứa nước mới tốt hơn đập chứa nước cũ nhiều, chúng ta không cần đi khơi thông nó, như vậy sẽ bớt rất nhiều việc nha !” Trữ Liễu Túc hỏi.

“Có lẽ do quan binh thành Thương Châu sợ bạo dân lại bất ngờ tấn công đập chứa nước lần nữa nên bọn họ cho xây dựng đập chứa nước mới ở trong thành. Nếu chúng ta dùng đập chứa nước mới, như vậy nước không chỉ ngập con sông bảo vệ thành, mà là làm ngập cả thành Thương Châu.” Thương Lan Tuyết dựa theo tình hình thực tế mà chọn lựa, vị trí địa lý của đập chứa nước cũ  vô cùng phù hợp ý đồ của nàng, nếu dùng đập chứa nước mới sẽ lợi ít hại nhiều, vì vậy nàng không chọn nó.

“Đáng sợ như vậy à ? Ngập toàn bộ thành Thương Châu ?” Trữ Liễu Túc nghe Thương Lan Tuyết giải thích, kinh ngạc nói.

“Thực ra lúc ta xem bản đồ thành Thương Châu, ta đã thấy nền móng của tòa thành này rất yếu, được xây dựng khá sơ sài, nếu tháo nước từ bên trong thành, nước ngập sẽ làm mặt đất nứt ra, hậu quả của việc này chắc Liễu Túc có thể tưởng tượng được.” Thương Lan Tuyết dùng những lời nói đơn giản nhất phân tích cho Trữ Liễu Túc nghe.

Trữ Liễu Túc hiểu ra, nhìn Thương Lan Tuyết, xúc động nói : “Thì ra Vương phi chọn đập chứa nước cũ là vì nguyên nhân này, thuộc hạ thật là ngốc, chẳng biết gì cả, cho dù có nhìn vào bản đồ cũng chẳng nhìn ra những thứ này. ”

Thương Lan Tuyết nhìn về phía Trữ Liễu Túc, trong lòng khẽ rung động, nói rằng: “Liễu Túc làm chuyện cần ngươi làm, nếu như mọi việc đều để cho ngươi làm hết, chẳng phải những người khác sẽ nhàn hạ quá sao ?”

Trữ Liễu Túc kinh ngạc quay sang nhìn Thương Lan Tuyết, dáng vẻ chuyên tâm của Thương Lan Tuyết làm nàng ngơ ngẩn, vẫn biết Thương Lan Tuyết rất đặc biệt cũng rất thông minh, khoảng thời gian ở cùng nàng ấy vẫn luôn làm nàng cảm thấy kinh ngạc, hôm nay nghe Thương Lan Tuyết nói như vậy, càng khiến nàng khẳng định suy nghĩ trong lòng mình.

Chủ tử thích Thương Lan Tuyết không phải là không có lý do, hơn nữa xem tình hình hiện tại, tài năng của Vương phi nhất định sẽ giúp chủ tử rất nhiều, chỉ cần có Vương phi, chắc chắn nguyện vọng của chủ tử sẽ nhanh chóng thực hiện được.

Thật là tốt quá, những lo lắng phức tạp lâu nay trong lòng nàng giờ đã được xóa sạch hoàn toàn, Trữ Liễu Túc hai mắt ửng đỏ, tiến lên, nắm tay Thương Lan Tuyết, nghẹn ngào nói : “Vương phi, xin người hãy luôn ở bên cạnh chủ tử, nhất định phải như vậy !”

Thương Lan Tuyết giương mắt, nhìn hai mắt rưng rưng, vẻ mặt nặng nề của Trữ Liễu Túc một lúc lâu, rồi vỗ vỗ lên mu bàn tay Trữ Liễu Túc, nói rằng: “Ta sẽ.”

“Dạ.” Trữ Liễu Túc gật đầu thật mạnh, trong lòng âm thầm thề : Vương phi, Trữ Liễu Túc ta cả đời này sẽ ở bên cạnh người, bảo vệ người, quyết không để cho người bị làm hại dù chỉ là một chút. Nếu có kẻ muốn làm hại người, trừ phi hắn bước qua xác Trữ Liễu Túc ta, còn không thì đừng mơ chạm được vào một ngón tay của người !

Thương Lan Tuyết nhìn tay mình đang bị nắm chặt, nhíu mày, “Liễu Túc, ngươi có thể bỏ tay ra không ?”

“A?” Trữ Liễu Túc nháy mắt mấy cái, có chút ngơ ngẩn, nhưng sau khi thấy hai tay mình đang ra sức nắm chặt tay Thương Lan Tuyết thì … “A ! Vương phi, tay người không bị sao chứ ? Đều là lỗi của thuộc hạ, là lỗi của thuộc hạ.”

Trữ Liễu Túc cuống quít thu tay lại, thầm trách mình quá vụng về, mới nói sẽ không để cho bất kỳ kẻ nào làm Vương phi bị thương, không ngờ chính mình lại là người đầu tiên làm chuyện ấy.

Thương Lan Tuyết nhìn Trữ Liễu Túc, đột nhiên phì cười : “Thì ra là thế, thảo nào lang băm vô cùng để ý Liễu Túc.” Vừa nói, Thương Lan Tuyết vừa rời khỏi bờ sông, đi về phía đầu nguồn.

Trữ Liễu Túc vì câu nói kia của Thương Lan Tuyết mà đứng ngây như khúc gỗ, sau một lúc lâu vẫn chưa hoàn hồn, trong đầu cứ vang lên câu nói của chủ tử …

Lúc bình tĩnh lại, nàng ta vội chạy lên phía trước đuổi theo Thương Lan Tuyết, “Vương phi, không phải như vậy đâu, người đừng bao giờ gán ghép thuộc hạ với tên vô lại đó !”

“A.” Thương Lan Tuyết lạnh nhạt đáp.

Trữ Liễu Túc cắn cắn môi, giải thích : “Thuộc hạ đâu có giống tên vô lại  đó. Vương phi, sau này người đừng nói vậy nữa, đời này thuộc hạ ghét nhất là tên điên đó !”

“Ừ.” Thương Lan Tuyết đáp lời.

“Vương phi !!” Trữ Liễu Túc ai oán, Vương phi trả lời thờ ơ như thế, chính là không thèm để ý đến lời nàng nói a ! Trữ Liễu Túc bực bội giậm chân, “Ta quyết không bỏ qua cho tên vô lại đó !”

Thương Lan Tuyết liếc mắt nhìn Trữ Liễu Túc đang hờn dỗi ở bên cạnh, một lúc lâu sau nàng vẫn không hiểu vì sao Liễu Túc lại tức giận, sao lại để ý một câu nói nói tùy tiện của mình ?

Liễu Túc thật kỳ quái nha, chẳng lẽ nàng ta không cảm thấy nàng ta càng làm vậy càng khiến cho người khác nghi ngờ sao ?

Trong Hoàng thành, một người nào đó lúc này đang nằm hình chữ đại trên giường mơ giấc mộng đẹp, đột nhiên rùng mình rồi giật mình tỉnh giấc. Hắn ngồi dậy, hung hăng đấm mạnh lên mặt giường, hung dữ quát to : “Tên khốn nào dám ở sau lưng soái ca ta nói bậy ?!” Giọng nói nhỏ dần, thân thể mềm nhũn ngã vật ra giường, tiếp tục ôm gối đầu, hơi trở mình, lẩm bẩm nói “Đừng …  có ở sau lưng người ta mà nói xấu, ngươi là một nữ nhân ngốc …”


Bạo Quân, Ta Đến Từ Hiện Đại : Chương 172

Chương 172  Vợ chồng đồng lòng

 Edit : Phi Yến

Tư Bất Phàm bị ánh mắt thâm trầm của Hiên Viên Mặc Triệt làm cho bồn chồn, thật sự không thể nào bình tĩnh được.

Không biết là kéo dài đến bao lâu, Hiên Viên Mặc Triệt mới đỡ lấy cánh tay của Tư Bất Phàm, nâng hắn đứng dậy rồi bảo : “Tư huynh đã có lòng như vậy, ta nguyện dốc hết sức.”

Âm thanh Tư Bất Phàm nghe thấy giống như từ nơi xa vang vọng lại, hắn kinh ngạc nhìn Hiên Viên Mặc Triệt một lúc lâu mới lấy lại tinh thần, hỏi : “Chủ tử nói thật chứ ?”

“Tư Bất Phàm ngươi thật là, chủ tử ta sao có thể nói lời giả dối.” Vưu Liễm Thanh nhịn không được.

Hiên Viên Mặc Triệt liếc nhìn, trầm giọng nói: “Liễm Thanh không được vô lễ với Tư huynh.”

Vưu Liễm Thanh cúi người, vòng tay đáp : “Dạ.”

Tư Bất Phàm vội vàng xua tay nói: “Không sao, không sao, Vưu huynh đệ nói không sai, là ta quá lo lắng. Có lời này của chủ tử, ta yên tâm rồi, dân chúng thành Thương Châu được cứu rồi.”

“Dân chúng thành Thương Châu được cứu hay không còn phải xem ý của Tư huynh.” Hiên Viên Mặc Triệt chuyển đề tài, trong đôi mắt tím hiện lên ý cười vô cùng rõ ràng.

“Ta ?” Tư Bất Phàm chỉ vào mình, sợ hãi hỏi lại : “Chủ tử nói vậy là có ý gì ?”

“Chắc là Tư huynh đã từng nghe nói đến Xích quân.” Hiên Viên Mặc Triệt chậm rãi nói.

Tư Bất Phàm trợn mắt, hỏi: “Sao đột nhiên chủ tử lại nhắc đến Xích quân ?”

“Ta chỉ cho huynh một con đường, còn về chuyện huynh có muốn đi hay không, hay là chỉ muốn đứng nhìn, đều do Tư huynh quyết định.” Hiên Viên Mặc Triệt kéo kéo vạt áo, đứng lên.

Tư Bất Phàm đứng dậy theo, “Chủ tử, người còn chưa nói xong, con đường này phải đi thế nào ?”

“Tư huynh, chuyện Xích quân ngươi cũng biết, không cần ta phải nói thêm. Ở đây có một lá thư do chính tay ta viết, ngươi mang theo có thể đến khu vực cách Tử trai năm dặm. Nhưng trước đó ngươi phải có câu trả lời cho quyết định của mình.” Hiên Viên Mặc Triệt đón lấy phong thư trong tay Vưu Liễm Thanh đưa cho Tư Bất Phàm.

Tư Bất Phàm nhận phong thư, nhìn Hiên Viên Mặc Triệt, lại hỏi: “Chủ tử, người có liên lạc với Xích quân ?”

“Ta cùng tướng quân Hạng Hạo Long, người chỉ huy cánh tả của Xích quân, cũng có chút quen biết, với lại ta cũng chỉ là người giới thiệu, công việc có thành công hay không phải đợi sau khi ngươi và Hạo Long gặp mặt mới có thể kết luận được. Bây giờ ta phải quay về thành Thương Châu, chuyện ở đây giao cả cho Tư huynh.” Hiên Viên Mặc Triệt hạ giọng, xoay người, đi nhanh ra khỏi căn nhà.

“Chủ tử, vậy tính mạng của dân chúng thành Thương Châu … ” Tư Bất Phàm đi theo ra khỏi nhà tranh.

“Không phải chủ tử đã nhận lời ngươi rồi sao ? Tư Bất Phàm ngươi đúng là đồ óc bã đậu, có vậy mà cũng không hiểu à ?” Vưu Liễm Thanh ở bên cạnh bực bội nói xen vào.

Tư Bất Phàm đỏ mặt, hắn dừng bước rồi nói: “Chủ tử đi thong thả, Tư Bất Phàm không tiễn. Xin Hầu Tử ngài cứ yên tâm, Tư Bất Phàm biết phải làm gì, chắc chắn ba năm sau ta sẽ cho ngài thấy một con người hoàn toàn khác hẳn.”

Tuy Hiên Viên Mặc Triệt không dừng bước nhưng hắn vẫn nghe rõ những lời Tư Bất Phàm nói, ý cười trong mắt lóe lên, vừa đẹp mà vừa sâu sắc …

Ban đêm, ở bên cạnh đập chứa nước cũ cách thành Thương Châu khoảng chừng trăm mét, nương theo ánh trăng nhìn lại, thấy có vài bóng người thấp thoáng trong màn đêm.

“Vương phi, ở đây chính là đập chứa nước cũ, theo lời người đi dò đường báo lại, đám quan binh đóng quân xung quanh đập chứa nước đã bỏ chạy khỏi đây hơn nửa tháng, do đập chứa nước bị sạt lở, gần trăm mét quanh đây không có ai dám ở lại.” Trữ Liễu Túc báo với Thương Lan Tuyết tin tức vừa nhận được.

“Vậy bắt đầu làm đi.” Thương Lan Tuyết nâng tay, ra lệnh.

“Vâng.” Trữ Liễu Túc đáp lời, thân hình lướt về phía gần đó.

Thương Lan Tuyết đứng trước làn gió, nhìn đập chứa nước cách mình chưa đến năm mươi bước, vốn là một cái máy bơm nước to lớn đã bị sụp đổ, nước bên trong bị chảy đi cũng không nhiều lắm.

Qua nửa nén hương, Trữ Liễu Túc dẫn theo hơn mười người đến trước mặt Thương Lan Tuyết, Trữ Liễu Túc bước lên phía trước, nói rằng : “Vương phi, mọi người đã tới.”

“Bảo bọn họ cố gắng nhẹ nhàng, trước khi bình minh lên phải khơi thông các luồng nước.” Thương Lan Tuyết ra lệnh.

“Dạ, thuộc hạ dẫn bọn họ đi trước, xin Vương phi nghỉ tạm ở đây một lúc.” Trữ Liễu Túc nhận mệnh.

“Ừ.” Thương Lan Tuyết phẩy tay.

Trữ Liễu Túc mang theo hơn mười người tiến về phía đập chứa nước.

Trữ Liễu Túc vừa đi không bao lâu, Thương Lan Tuyết liền đi theo con đường nhỏ mọc đầy cỏ dại tiến về phía đầu nguồn, nhìn dòng nước chảy xiết cách đó không xa, ánh mắt nàng lạnh lùng, khóe môi dần cong lên, ẩn hiện một nụ cười yếu ớt …

Thương Lan Tuyết cứ đứng lặng im bên bờ sông cho đến khi Trữ Liễu Túc tìm đến, “Vương phi, thì ra người ở chỗ này.”

“Có chuyện gì à ?” Thương Lan Tuyết quay người lại, nhìn Trữ Liễu Túc đang đi về phía mình.

“Bên phía chủ tử báo tin đến, chủ tử đã rời khỏi sườn núi Ngâm Phong, giờ đang đi về phía Ngũ Vong Sơn, sáng sớm mai sẽ đến đây gặp chúng ta.” Trữ Liễu Túc vội báo cho Thương Lan Tuyết tin vừa nhận được.

Thương Lan Tuyết nghe xong, liền nói : “Xem ra chuyện bên Tư Bất Phàm tiến hành rất thuận lợi.”

“Đích thân chủ tử đi gặp, Tư Bất Phàm chỉ có gật đầu mà thôi.” Trữ Liễu Túc vô cùng tin tưởng Hiên Viên Mặc Triệt.

Thương Lan Tuyết thấy Trữ Liễu Túc lộ vẻ mặt tôn sùng, ánh mắt nàng hơi trầm xuống, xoay người sang chỗ khác, nói rằng : “Nếu chuyện bên Tư Bất Phàm đã sắp xếp ổn thỏa, giờ chỉ chờ xem tiến triển của bên chúng ta thôi.”

“Tiến triển rất thuận lợi, có lẽ sẽ hoàn thành trước bình minh.” Trữ Liễu Túc trả lời.

“Vậy là tốt rồi.” Thương Lan Tuyết đáp lời, liếc mắt nhìn về phía Trữ Liễu Túc đang im lặng, lại hỏi : “Liễu Túc đang suy nghĩ gì vậy ?”

Trữ Liễu Túc quay lại nhìn Thương Lan Tuyết, nói : “Thuộc hạ đang suy nghĩ tại sao Vương phi lại muốn chọn cái đập chứa nước cũ này ?”

“Trân Minh không nói với ngươi sao ?” Thương Lan Tuyết nhíu mày, Doãn Trân Minh trở nên lười biếng rồi.

“Hắn không nói gì.” Trữ Liễu Túc lắc đầu.

“Ngươi tới bên này xem đi.” Thương Lan Tuyết chỉ vào dòng sông.

Trữ Liễu Túc nhìn theo hướng Thương Lan Tuyết chỉ, liếc mắt nhìn chỉ thấy một con sông rộng mênh mông, ngoài ra chẳng thấy gì khác. “Chỉ là một con sông a !”

“Chỉ là một con sông, như vậy cũng đủ rồi, đủ để ngăn cho đại quân Thương Lan không vào thành được.” Thực ra chỉ cần dùng thuốc nổ phá bờ đê bảo vệ thành là xong, có điều cần thay đổi cách sử dụng …

 

* trai : khu nhà để người ta ở lại khi kiêng rượu, kiêng thịt, giữ cho tinh thần và thân thể được sạch sẽ trước khi tham gia vào buổi tế lễ.


Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 268 other followers